Nội dung chính
Tôi, một người đàn ông 81 tuổi, liệt nửa người, đã phải học cách sống trong viện dưỡng lão – một quyết định mà tôi không hề mong đợi.
Từ niềm tin “nuôi con để nhờ cậy” tới thực tế tại viện dưỡng lão
Trong suốt hơn bốn thập kỷ, tôi và vợ luôn tin rằng việc nuôi con, lo cho chúng ăn học, sẽ là bảo hiểm cho tuổi già. Khi con đã trưởng thành, chúng tôi mong muốn được ngồi bên bàn ăn mỗi tối, nhận được sự chăm sóc tự nhiên từ gia đình.
1. Khi nào con quyết định đưa vào viện dưỡng lão?
Con cái tôi, hiện đã trên 40‑50 tuổi, đang gánh vác công việc, nuôi con trẻ và đôi khi còn phải làm thêm ca để đạt KPI. Tôi nằm liệt nửa người, cần người giúp đỡ mỗi khi đi vệ sinh hay thay đổi tư thế. Dù con luôn nói “tốt cho bố”, thực tế là họ không còn đủ thời gian, năng lượng và kiến thức y tế để chăm sóc 24/7.
Theo Báo cáo WHO 2022, hơn 1 tỷ người trên thế giới sẽ trên 60 tuổi vào năm 2030, trong đó một phần lớn cần hỗ trợ y tế chuyên nghiệp. Trung Quốc hiện có hơn 40 triệu người cao tuổi có khuyết tật – con số tương tự ở Việt Nam.
2. Những khó khăn khi ở nhà một mình
Việc nằm liệt nửa người khiến tôi thường xuyên bị loét da, khó thở đột ngột và cần quản lý thuốc chặt chẽ. Con trai tôi thường xuyên mệt mỏi vì thiếu ngủ, còn con dâu phải lau nước mắt trong bếp. Những tình huống này không chỉ làm hao mòn sức lực của họ mà còn tạo ra áp lực tinh thần cho cả gia đình.
Chi phí thuê người chăm sóc tại nhà rất cao và không ổn định – người chăm sóc thường nghỉ việc sau vài tháng. Ngược lại, viện dưỡng lão cung cấp y tá 24/7, bác sĩ, và các dịch vụ phục hồi chức năng với mức phí cố định, phù hợp với lương hưu của tôi.
3. Lợi ích bất ngờ khi sống trong viện dưỡng lão
Đầu tiên, tôi gặp những người cùng tuổi, cùng chia sẻ những kỷ niệm thời bao cấp, những câu chuyện về lao động vất vả. Không còn cảm giác là “gánh nặng” trong ngôi nhà của con, tôi cảm thấy được tôn trọng và an toàn.
Khi con đến thăm, họ không còn vội vã, mà ngồi trò chuyện lâu hơn, lắng nghe những câu chuyện của tôi. Mối quan hệ cha‑con dần được hàn gắn, không còn bị áp lực thời gian và sức khỏe.
4. Bài học cho các gia đình
Điều quan trọng nhất không phải là “đưa người già vào viện” mà là đối thoại sớm, tôn trọng ý muốn của người cao tuổi. Gia đình cần thảo luận về các lựa chọn chăm sóc, cân nhắc chi phí, chất lượng dịch vụ và cảm xúc của người già.
Hơn nữa, lòng hiếu thảo không chỉ là ngồi bên giường bệnh mà còn là tạo điều kiện cho các thế hệ cùng sống mà không gây kiệt quệ hay oán giận.



Cuối cùng, tôi mong rằng các gia đình sẽ nói chuyện với người già sớm hơn, lắng nghe mong muốn của họ và cùng nhau xây dựng một kế hoạch chăm sóc phù hợp, không chỉ dựa trên nghĩa vụ mà còn dựa trên sự tôn trọng và hiểu biết.